Ký ức tuổi học trò, ký ức mộng mơ…

Những ngày này tôi ước mình được bé lại, tâm hồn quay lại những ước mơ ngày xưa ấy. Tôi ước rằng bóng áo dài làm ướt tâm hồn tôi trở lại. Cho tôi xin chút mộng mơ để ru nhẹ tiết trời thu.

Ký ức tuổi học trò – Nhớ về một thời đã xa…

Người ta nói thu là mùa của nỗi nhớ quả không sai, thu về những ký ức tưởng đã được gói gém cẩn thận cất vào đâu đó lại được lôi ra, những năm tháng tuổi học trò như lại sống lại trong lòng ta. Ngày xưa đó, cả một bầu trời khờ dại… nhưng đẹp đẽ và đáng sống.
Tôi nhớ hàng phượng già trầm buồn theo năm tháng. Nhớ tà áo trắng tung bay trong ngày nắng sân trường. Nhớ tiếng cười đùa và những trò chơi ở sân trường ngày đó. Những điều đơn giản nhưng khiến ta nhớ… nhớ vô cùng và ước mong thời gian quay trở lại.
Ký ức tuổi học trò

Nhớ tà áo trắng, nhớ cánh phượng buồn… nhớ những kỷ niệm đã xa

Ai đã từng trãi qua tuổi học trò chắc hẳn sẽ không bao giờ quên được trang lưu bút ngày đó. Tình yêu học trò tinh khôi được giấu nhẹm trong cuốn nhật ký qua màu mực tím. Giỏ phượng hồng ấy chở nặng cả bến tình mơ mộng. Và thứ tình cảm ngây thơ ngày đó vẫn còn vẹn nguyên khiến ta phải bồi hồi mỗi khi nhớ tới.
Thuở ấy, mộng mơ nhiều… mà nghịch ngợm thì cũng… thật nhiều
Cái đầu chưa bao giờ hết mộng mơ, ngay cả khi cô giảng bài trong lớp mà vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ và vu vơ về điều gì đó. Có lần còn bị cả thầy hiệu trước bắt gặp và nhéo tai lôi lên đứng ở bục giảng lớp.
Nhớ tiếng ve râm ran, nhớ mùi hương thơm nhẹ của cánh hoa ép trong trang giấy trắng…
Và, ngày rời xa mái trường thân yêu, nước mắt chúng ta đã lưng chừng rơi… ướt cả mùa phượng năm ấy; để lại trong ta một ký ức tuổi học trò thật đẹp. Tà áo dài chậm bước qua các ngóc ngách của sân trường; cố gắng lưu lại những hình ảnh quen thuộc nơi đây. Vạt nắng chiều hôm đó đã làm ướt hoen tà áo dài, trở thành màu kỷ niệm không nào nào quên.

ký ức tuổi học trò - một thời đã xa

Nhớ về mái trường, nhớ thầy cô, bạn bè…

Nhưng vì tương lai phía trước đang đợi nên chúng ta cần phải bước tiếp; gạt đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má, can đảm nói lời tạm biệt dù còn vương vấn. Sân trường như tĩnh vắng dần, chúng tôi bắt đầu mải miết chạy, mãi miết kiếm tìm tương lai trong chốn xô bồ kia. Những thế hệ sau sẽ nối tiếp chúng tôi, những ánh mắt trong veo trong tà áo dài mộng mơ sẽ là mầm xanh tương lai.
Giờ đây, khi đã trãi qua cái tuổi đôi mươi, cảm xúc vẫn rất bồi hồi như vừa hôm qua vậy và mỗi lần ký ức tuổi học trò trở về tôi lại thèm được sống lại những năm tháng đó. Giá mà, bóng áo dài có thể làm ướt được tâm hồn tôi bây giờ, để tôi được trở lại. Cho rôi xin chút mộng mơ, ru khẽ những kỷ niệm ngày đó.
Vẫn còn đấy tiếng ve sầu; vẫn còn đấy văng vẳng tiếng thầy cô giảng bài; vẫn còn đấy tiếng cười đùa của bạn bè; vẫn còn đấy màu bằng lăng tím cả bầu trời… Vẹn nguyên hình ảnh người thầy năm ấy với mái tóc chấm bạc. Tất cả trở thành vùng ký ức thật đẹp, là niềm khích lệ cho tương lai mai sau.
Chúng ta rồi cũng sẽ già cỗi dần theo bóng thời gian nhưng tâm hồn tuổi học trò thì vẫn vậy!!!
Cho tôi xin 1 vé về với tuổi học trò, trở về năm tháng đó… với tuổi mộng mơ, hồn nhiên!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *